Monday, April 20, 2015

10 dấu hiệu chứng tỏ chàng đã quá chán bạn

Khi hết yêu hoặc đã quá chán ngán với người yêu con trai thường có những biểu hiện rất rõ ràng. Nếu người yêu bạn có những dấu hiệu dưới đây, bạn nên suy nghĩ thật kỹ về tình yêu của mình.
1. Chàng đã bắt đầu chán gọi điện cho bạn
Ngày mới yêu nhau, mỗi một ngày bạn sẽ nhận được không biết bao nhiêu cuộc gọi đến từ chàng. Chàng luôn muốn biết được bạn đang ở đâu, đang làm gì và đang đi với ai… Thế nhưng, càng về sau đó, “chàng của bạn” bỗng nhiên lười gọi điện cho bạn, kể cả tin nhắn của bạn, chàng cũng không đoái hoài gì đến. Đến lúc này thì bạn hãy nên xem xét lại tất cả mọi thứ bởi đó có thể là dấu hiệu đầu tiên khi chàng bắt đầu cảm thấy chán bạn rồi đấy.
2. Anh rất bận
“Anh bận quá nên quên mất”. Bạn có thường phải nghe người ấy nói câu này với bạn không? Và rốt cuộc thì sao, có thật là anh ấy bận đến thế?
“Bận” là câu nói cửa miệng thông dụng nhất của con trai, cho dù người ấy đang hẹn hò với một cô bạn khác hay đang chơi game ở đâu đó thì cũng được xem là bận. Phải công nhận, “Anh rất bận” là lý do quá hoàn hảo để trả lời mọi thắc mắc nghi vấn của con gái. Thậm chí, có khi anh ấy chẳng bận gì đâu, nhưng vì bỗng nhiên quên mất cuộc hẹn với bạn, anh ấy không biết giải thích thế nào, và tất nhiên “Anh bận quá nên quên mất” sẽ xóa tan mọi nghi ngờ.
Nếu anh ấy yêu bạn thật sự, thì anh ấy sẽ không bao giờ quên những gì đã hứa với bạn, đặc biệt là những cuộc hẹn giữa hai người với nhau. Hơn nữa, “quên” đã minh chứng rất rõ cho vị trí của bạn trong lòng anh ấy! Có thể nói “bận rộn” là thứ vũ khí vô cùng “tàn khốc” trong tình yêu, nó mang ý nghĩa giả tạo, ngụy trang cho hành vi giối trá của đối phương.
3. Chàng luôn tìm cách né tránh bạn
Hãy đặt câu hỏi xem trước đây số lần hai bạn gặp nhau trong 1 ngày, 1 tuần,.. là bao nhiêu lần. Và còn bây giờ, số lần đó có giảm đi một cách đáng kể hay không. Chàng luôn “báo cáo” với bạn rằng mình luôn trong tình trạng bận rộn cho công việc chính, cho công việc làm thêm,… (bởi vì anh ấy đã có sẵn hàng tá lý do trong đầu) để hạn chế thời gian gặp mặt bạn thì thật sự chàng đã có dấu hiện “thay lòng đổi dạ” rồi đấy.
4. Anh rất mệt
“Anh ơi, mình đi chơi nhé!”, “Anh ơi, chở em đi sinh nhật đứa bạn nhé!”… và câu trả lời nhận lại là “Anh rất mệt”. Nếu đang yêu nhau mà đã lấy lý do “mệt” ra để từ chối người yêu thì có lẽ bạn nên xem xét lại.
5. Anh uống nhiều quá
“Xin lỗi em, tại anh uống nhiều quá”, “Chỉ là do anh không cẩn thận nên mới vậy”… Khi con trai bị con gái phát hiện ra con trai đang phản bội, thì những lời nói trên sẽ là cách mượn cớ giải trình khá thuyết phục, và bạn tin bao nhiêu phần trăm lời giải thích có cánh ấy?
Nếu anh ấy thường có biểu hiện như vậy, bạn cần nghiêm túc xem xét lại, vị trí của bạn ở đâu trong trái tim anh ấy?
6. Những cử chỉ yêu thương đã không còn
Nếu trước đây chàng luôn luôn tìm cách thể hiện tình yêu của mình với bạn bằng những cử chỉ, những hành động yêu thương hết sức ngọt ngào và lãng mạn, còn bây giờ, chàng lại quá thờ ơ, lạnh lùng,… thì bạn hãy nên xem xét lại. Dù chỉ là một cái nắm tay nhẹ nhàng hay một ánh mắt trìu mến từ chàng nhưng đã lâu rồi bạn lại không nhận được từ chàng. Điều đó sẽ khiến bạn cảm thấy vô cùng hụt hẫng và buồn bã.
7. Em không phải lo
Thấy anh ấy mệt mỏi, có vẻ không vui nên bạn đã quan tâm, hỏi han. Nhưng câu trả lời bạn nhận lại là “Em không phải lo”. Câu này chẳng khác gì nhát dao làm tổn thương người con gái không thương tiếc.
Bạn cũng đừng vội lầm tưởng rằng, anh ấy nói như vậy vì không muốn bạn phải lo lắng. Nếu một người con trai yêu bạn thật sự, người ấy sẽ muốn chia sẻ mọi điều trong cuộc sống của họ cho bạn nghe và mong tìm được ở bạn một lời khuyên, hoặc đơn giản là những lời động viên tinh thần. Một khi anh ấy không muốn bạn quan tâm, đồng nghĩa với việc anh ấy không muốn bạn bước chân vào cuộc sống của anh ấy. Vì sao thế? Vì đơn giản, anh ấy không yêu bạn.
8. Anh muốn đi đây đó thư giãn một chút
Người bạn yêu đột nhiên mất tăm mất tích, điện thoại không liên lạc được, yahoo, email không trả lời, Facebook im lìm, gọi đến nhà cũng không thấy người ấy đâu. Điều này khiến bạn lo lắng tưởng như phát điên lên được. Bạn tìm đủ mọi phương pháp, cách thức để liên lạc với anh ấy mà không được. Bỗng một thời gian ngắn sau, anh ấy bất thình lình xuất hiện trước mặt bạn và phát biểu một câu ráo hoảnh: “Anh muốn đi đây đó thư giãn một chút”. Và bạn có gặng hỏi thế nào đi nữa, anh ấy cũng không giải thích gì thêm.
Rơi vào trường hợp này, bạn không nên bỏ phí quá nhiều sức lực để tìm hiểu lý do “mất tích vô lý” của anh ấy, và cũng đừng tự biện ra một số lý do hợp tình hợp lý để giải thích cho sự vắng mặt của anh ấy… Vì sự thật mãi là sự thật, anh ấy không yêu bạn, không muốn ở bên cạnh bạn, và cũng chẳng muốn phải giải thích điều gì với bạn cả.
9. Em thật là phiền phức
Nói nhiều là bản tính của con gái. Thời gian đầu, anh ấy sẵn sàng lắng nghe tất cả những câu chuyện “trên trời dưới biển” của bạn, vui vẻ trả lời những hỏi “trời không thấu đất chẳng hiểu” của bạn. Nhưng đến một ngày, bỗng nhiên anh ấy nói “Em thật là phiền phức”!
Bạn kinh ngạc? Đúng vậy, nhưng kinh ngạc đồng nghĩa với việc bạn cũng nên cảnh giác anh ấy. Rất có thể anh ấy không còn yêu bạn nữa, vì biết đâu, anh ấy đang cảm thấy khó chịu với lời nói lúc nào cũng nheo nhéo bên tai của bạn.
10. Hờ hững với những gì bạn nói
Anh ấy luôn tỏ ra hờ hững trước những gì bạn nói vả cả những dự định mà bạn đã vạch ra cho cả hai. Nếu anh chàng của bạn đang có dấu hiệu này thì bạn hãy nên đặt ra dấu chấm hỏi cho mối quan hệ hiện tại giữa hai bạn. Lúc này bạn thật sự cần một cuộc trao đổi và nói chuyện một cách thẳng thắn để có thể giải quyết tất cả các vấn đề của hai bạn. Đừng vì thấy anh ấy “lơ” bạn mà bạn cũng “lơ” luôn, như vậy, chuyện tình của hai bạn sẽ rất nhanh chóng đi vào hồi kết.

ĐÊM TÂN HÔN, VỢ VỪA KHÓC, VỪA VIẾT ĐƠN LY HÔN

Tôi ấn save, những chiếc ảnh dần được lưu và hiện ra mồn một trên màn hình điện thoại của tôi. Người phụ nữ trong ảnh là vợ tôi. Cô ấy không mảnh vải che thân đang ôm ấp người đàn ông khác. Tay tôi rung lên, tôi mím môi thật chặt mà không biết đau. 

Tôi và Hằng quen nhau được 4 tháng qua bạn bè mai mối. Cả hai chúng tôi đều đến tuổi lập gia đình nên khi gặp nhau nhìn thấy ưng ưng là gật đầu chấp nhận đi đến hôn nhân. Ngày cưới của chúng tôi diễn ra êm đẹp. Khi khách khứa, bạn bè về hết, tôi và em trở về căn hộ chung cư ở ven đô bố mẹ tôi mua trước đó.
Bao hạnh phúc, mong mỏi cho chiếc xe lăn bánh về nhà thật nhanh để chúng tôi được ôm nhau nhiều hơn nữa. Căn hộ của chúng tôi được trang trí rất nhiều nến và hoa hồng.
Tôi nhanh nhảu vào tắm trước cho tỉnh vì cả ngày tiếp khách mệt vô cùng. Còn em chuẩn bị ít đồ ngủ lãng mạn cho chúng tôi. Vừa bước từ căn phòng tắm ra, tôi thấy điện thoại rung lên liên tục. Hằng khá kín kẽ, cô ấy chỉ bảo tôi nghe điện thoại đi.
Tôi nằm thượt ra chiếc sô pha, còn vợ tôi thì vào nhà tắm. Tôi đang chờ vợ và ngồi ngắm nhìn chai rượu vang bên cạnh chiếc giá để nến. Bỗng điện thoại của tôi lại rung lên. Tôi thấy có số lạ. Định bụng không nghe vì đã khuya và tôi rất ít khi nghe số điện thoại lạ. Nhưng thấy họ gọi nhiều quá. Tôi lo bạn bè đi đám cưới về xảy ra chuyện gì hoặc bị ai trêu mà không nghe cũng kỳ quá.
Vừa bấm trả lời, đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, anh ta bảo “tôi có thông tin rất quan trọng về vợ anh. Anh có muốn biết không, bí mất này anh không được biết thì thật phí”. Tôi bực mình mắng anh ta là kẻ vô duyên rồi tắt điện thoại. Chiếc điện thoại cứ gửi tin nhắn đến cho tôi. Tôi tắt nó đi nhưng rồi lại tò mò sao người đó biết số máy của tôi.
Trong giây phút hạnh phúc nhất thì những hình ảnh quá khứ của em lại gửi đến cho tôi
Tôi lại mở điện thoại lên. Những tin nhắn trên line cho biết tôi nhận được 17 bức hình. Tôi không biết hình của ai nhưng từ số điện thoại vừa rồi gửi.

Tôi ấn save, những chiếc ảnh dần được lưu và hiện ra mồn một trên màn hình điện thoại của tôi. Người phụ nữ trong ảnh là vợ tôi. Cô ấy không mảnh vải che thân đang ôm ấp người đàn ông khác. Tay tôi rung lên, tôi mím môi thật chặt mà không biết đau. 17 chiếc ảnh trượt dần trên màn hình điện thoại. Vợ tôi đang từ nhà tắm bước ra với chiếc váy ngủ màu hồng quyến rũ. Cô ấy thấy mặt tôi lạnh ngắt nên chạy lại hỏi han. Tôi cầm điện thoại đưa cho vợ tôi xem. Cô ấy giật mình đánh rơi nó xuống đất.
Tôi không nói gì, bỏ xuống tầng trệt ngồi uống cà phê một mình. Tôi nghĩ liên miên. Lại người đàn ông đó gọi điện. Anh ta hỏi tôi thấy vợ tôi thế nào. Tôi tức giận nhưng cũng đủ bình tĩnh nói “rất quyến rũ”. Rồi tôi dập máy, anh ta nhắn tin nói xấu Hằng không thương tiếc kèm theo các lời bình mỗi bức ảnh anh ta gửi. Tôi điên quá, tôi bảo anh “thằng đàn ông như anh, cô ấy bỏ là đúng. Anh không xứng đáng để cô ấy yêu. Dù với anh, cô ấy có là đồ bỏ đi thì với tôi cô ấy vẫn đẹp và quyến rũ”. Tôi gọi một chai rượu ra uống cạn. Chưa khi nào tôi muốn say như thế.
Cả đêm tôi và em ngồi quay lưng dựa vào nhau để cố quên đi những gì đang diễn ra
Gần 1 giờ đêm tôi bước lên phòng. Hằng đang khóc và quỳ gối dưới chiếc bàn trang điểm. Cô ấy quỳ xuống viết đơn ly hôn. Thấy tôi, Hằng lau nước mắt, cô ấy vẫn không dám đứng lên mà quỳ dưới đất. Hằng đã viết xong lá đơn lúc tôi đi uống rượu. Nhìn Hằng, tôi thực sự thương em nhiều hơn là giận em. Tôi ôm em thật chặt như muốn che chở cho em khỏi sự đe dọa của gã đốn mạt ấy. Em không nói được mà chỉ nấc lên từng tiếng, tôi biết Hằng cũng đau khổ chẳng kém gì tôi lúc này. Cả đêm hôm ấy, chúng tôi ngồi tựa lưng vào nhau cố kể những câu chuyện cười để những giọt nước mắt lặn vào bên trong.
Chuyện yêu nhau rồi sống thử đâu có phải hiếm, chỉ có điều khốn nạn nhất là gã kia chụp ảnh em lại rồi gửi nó cho tôi. Tôi không dễ gì quên được quá khứ của em nhưng rời bỏ em bây giờ, tôi cũng không nỡ. Tôi nên làm thế nào đây?


Người khôn ngoan quá chưa hẳn là tốt

Trước kia, mỗi khi qua mặt được ai đó để đạt chút gì, bạn bè sẽ trầm trồ: “khôn quá ta, dùng chút mánh lới là có được thứ mình muốn“, nghe xong liền cảm thấy dương dương tự đắc. Nhưng khi trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống, mới biết đó chỉ là khôn vặt, về lâu dài chỉ gây tổn hại cho bản thân. Làm người trong đời, chữ đức quan trọng lắm thay.

Trước đây không lâu, một chương trình truyền hình của Đài Loan với tên gọi “Cuộc đời sang giàu”, khách mời là nhà điều hành của một công ty rất nổi tiếng. Khi chương trình gần kết thúc, người dẫn chương trình đưa ra câu hỏi cuối: “Anh cho rằng nhân tố then chốt làm nên thành công của công ty là gì?”

Trầm tư một lát, vị này cũng không trực tiếp trả lời mà bình tĩnh kể một câu chuyện:

“12 năm trước, một chàng trai vừa tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu cuộc sống vừa học vừa làm. Thời gian dần qua, anh phát hiện nhà ga địa phương hầu hết đều có lỗ hổng, không có chỗ kiểm vé, cũng không có người kiểm vé, thậm chí ngay cả camera kiểm tra cũng rất ít.

Dựa vào trí thông minh của mình, người thanh niên này tính toán được tỉ lệ trốn vé mà bị tra ra chỉ có 3/10.000. Anh rất đắc ý với phát hiện này của mình. Từ đó về sau, anh thường xuyên trốn vé. Anh còn biện hộ cho bản thân rằng, vì mình là học sinh nghèo mà, có thể tiết kiệm chút nào hay chút nấy.

4 năm qua đi, với tấm bằng đại học danh tiếng và thành tích xuất sắc, anh tự tin nộp đơn vào các công ty đa quốc gia, nhưng kết quả lại khiến anh hụt hẫng.

Những công ty này mới đầu đều rất nhiệt tình với anh, nhưng sau khi đọc qua vài thứ, liền nhẹ nhàng từ chối. Điều này thật sự khiến anh rất băn khoăn.

Cuối cùng, anh đã viết một email với ngôn từ cầu thị, gửi đến bộ phận nhân sự của một trong những công ty đó với mong muốn được biết lý do không được nhận vào làm. Một đêm nọ, anh nhận được email hồi đáp.

“Chào anh Trần, chúng tôi đánh giá cao tài năng của anh, nhưng khi chúng tôi đọc dữ liệu thông tin về anh, thì thực sự rất tiếc rằng trên hệ thống hồ sơ ghi lại anh đã 3 lần trốn vé xe. Chúng tôi cho rằng điều này đã chứng minh 2 điểm:

1. Anh không tôn trọng quy tắc: Sau khi phát hiện ra lỗ hổng, anh đã cố ý lạm dụng.

2. Anh không đáng tin. Công ty của chúng tôi rất nhiều việc phải dựa vào sự tín nhiệm, bởi nếu anh phụ trách phát triển thị trường nào đó, công ty sẽ giao cho anh nhiều quyền tự quyết. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi không thể thiết lập cơ cấu giám sát giống như hệ thống giao thông công cộng. Vì vậy chúng tôi không thể thuê anh, thật tình mà nói, ở quốc gia này, thậm chí toàn bộ liên minh Châu Âu, có lẽ anh sẽ không thể tìm được công ty nào đồng ý tuyển dụng anh”.

Đến lúc này, chàng thanh niên mới tỉnh mộng, giá như biết trước anh đã không làm như vậy. Nhưng điều thực sự khiến anh chấn động là câu cuối cùng của nhà tuyển dụng, bởi câu nói ấy thể hiện một đạo lý rằng:

Đạo đức thường có thể bù đắp cho tài trí, nhưng tài trí vĩnh viễn không bù đắp được cho đạo đức.

Ngày hôm sau, anh lên đường về nước”.

Câu chuyện kể xong, hội trường yên lặng. Người dẫn chương trình băn khoăn hỏi: “Điều này có thể nói nên đạo lý thành công của anh?”.

“Có thể! Vì người trẻ tuổi trong câu chuyện này chính là tôi”.

Rồi anh dõng dạc nói: “Tôi có thể đi đến ngày hôm nay, chính bởi vì tôi đã biến ‘chướng ngại’ của ngày hôm qua thành ‘hòn đá kê chân’ cho ngày hôm nay”.

Có lẽ đây chính là bài học đáng giá về thành công của vị giám đốc ấy.

Nhà sử học lừng danh Tư Mã Quang từng nói:

“Đối với người tài, đức chính là vốn; còn người có đức, tài ắt tự sinh. Tài đức toàn vẹn là thánh nhân, tài đức cùng mất là người ngu ngốc, đức hơn tài là quân tử, tài hơn đức là tiểu nhân”.